Hồi ức về xe đạp của tôi

Hồi ức về xe đạp của tôi

Hồi ức về xe đạp của tôi.

Tôi đã học cách đi xe đạp trẻ em vĩnh cửu trước khi tôi học tiểu học. Các công cụ đã được phát minh ra trong lịch sử nhân loại hiện đại đã theo tôi đến khi học xong trường trung học và xuất ngoại. Đối với việc đi xe đạp trẻ em, tôi có một tình cảm rất sâu sắc: nó là tự do và tinh tế, như là cơ thể …

Tôi đã học cách đi xe dap tre em trước khi tôi học tiểu học. Các công cụ đã được phát minh ra trong lịch sử nhân loại hiện đại đã theo tôi đến khi học xong trường trung học và xuất ngoại. Đối với việc đi xe đạp, tôi có một tình cảm rất sâu sắc: nó là tự do và tinh tế, như là 1 bộ phận cơ thể. Tôi rất tự hào về những kỹ năng đi xe tuyệt vời. Những làn gió thổi qua mặt đã cùng tôi lớn lên.

Hồi ức về xe đạp của tôi 1

Những ký ức về xe đạp

Sau khi tôi đến Mỹ, lái xe trở thành trạng thái thường xuyên. Lúc đầu, tôi rất không thoải mái với loại văn hóa xe hơi này tại Hoa Kỳ bởi vì khi tôi ngồi sau kính chắn gió với người qua đường, tôi luôn cảm thấy rằng lớp kính này làm tôi có khoảng cách với những người qua đường, kỳ lạ và xa xôi. Vì vậy, bất cứ khi nào tôi có cơ hội, tôi sẽ mượn xe đạp từ những người khác và đi xe vài vòng trong khuôn viên trường để như một cách hồi tưởng về loại hình đi xe đạp .

Hồi ức về xe đạp của tôi 2

Đi xe đạp đến trường

Vào giữa những năm 1990, rất ít người sở hữu xe hơi riêng. Tuy nhiên, một số xe đạp thuận tiện là tiêu chuẩn trong nhà của người dân, đó là phương tiện vận tải hàng ngày quan trọng nhất vào thời điểm đó. Cho dù đó là đi làm hoặc đưa đón trẻ, mua đồ, đều không thể tách rời khỏi nó. Trong chợ rau, bánh xe đạp lăn trên lá bắp cải trên mặt đất.  Kèm theo những tiếng chuông xe, chú bác và dì đẩy xe trong khi hỏi giá, trong khi nhà Zhang, nhà Lý trò chuyện ồn ào, còn  nhìn vào giỏ xe của họ đã mua  gì? So sánh xem ai  mua nhiều hơn? Bao nhiêu tiền? Ở đâu giá rẻ vv. Mặc dù ồn ào, nhưng đây là cuộc sống vào thời điểm đó.

Bởi vì sự không thể tách rời của xe đạp trong cuộc sống, xe đạp vào thời điểm đó cần phải được trang bị thêm phụ kiện. Phía trước của chiếc xe sẽ được lắp đặt một giỏ lớn để thực phẩm, túi đi học, vv; Ở yên sau, lắp đặt một yên chuyên dành cho trẻ em, không biết thời đại bây giờ loại yên này còn nhiều không? Những người khác lắp đặt một chiếc chuông lớn trên tay lái, nhấn chuông và tiếng chuông sắc nét vang lên làm mọi người cảm thấy  yên tâm. Khi tôi còn nhỏ nghe tiếng  “lữ khách đêm” của Hậu Bảo Lân,  đề cập đến câu chuyện đi xe đạp ngày xưa, mỗi lần tôi nghe, đều làm tôi cười lớn.

Tôi nhớ rằng khi tôi còn học mẫu giáo, cha và mẹ tôi mỗi người có một chiếc xe đạp, cha đi xe đạp Vĩnh Cửu “Forever” trong khi  mẹ đi “Pigeon”. Ý nghĩa của những thương hiệu xe đạp nổi tiếng này mãi sau này tôi mới dần dần hiểu nhiều năm sau đó, chúng cũng được coi là những chiếc xe đạp “đẳng cấp” sang trọng vào thời điểm đó.

Có thể bạn thích:  Thương hiệu xe đẩy trẻ em nào tốt

Tìm hiểu thêm:

Tôi nhớ rằng vào cuối những năm 1990, chú tôi đã mua một chiếc xe đầu tiên trong gia đình, chiếc xe thương hiệu Tùng Hoa Giang. Một lần cậu tôi lái xe đưa cả gia đình đi chơi. Tuy nhiên, không có đủ chỗ ngồi, trẻ nhỏ như tôi  chỉ có thể ngồi ở góc nhỏ đằng sau, lắc lư theo chuyển động của thân xe, nó không có gió và không nhìn thấy ánh sáng, cảm giác như kéo trong một thời gian dài. Tôi không biết có phải vì chuyến đi này hay không mà từ đó, tôi bắt đầu say tàu xe.nhiều năm sau, mới chuyển biến một chút. Vì vậy, khi tôi còn nhỏ, tôi luôn cảm thấy rằng đi xe đạp tốt hơn. Bởi vì có thể tiếp xúc với ánh sáng!

Khi tôi còn nhỏ, tôi sống trong nhà của ông bà, cả hai sức khỏe đều không tốt lắm.  Họ không nhớ là họ đã từng đi xe đạp, nhưng bố mẹ thường xuyên đạp xe đèo tôi ra ngoài. Tôi nghĩ ngồi ở yên sau của xe đạp Vĩnh Cửu lớn là một điều đặc biệt thú vị: bàn tay vươn ra và gió thổi qua các ngón tay; Mọi người và mọi thứ trên đường đi khắp nơi đều rất tươi mới.

Mùa hè của Bắc Kinh cực kỳ nóng, không có gì tốt hơn là chơi trong hồ bơi? Lúc đó, gần nhà tôi, có một hồ bơi nhỏ ngoài trời.Nói  đó là một “hồ”, bây giờ nghĩ, đó chỉ là một bể nhỏ, chỉ có những trẻ em đang đi học mẫu giáo thường đến thăm.Đối với người lớn, hồ bơi này thực sự quá nông. Tôi không nhớ lắm ngày hôm đó bố tôi đột nhiên nói rằng ông sẽ đưa tôi ra ngoài bơi, hay tôi đòi đi nữa, dù sao, tôi đã theo bố đến một hồ bơi. Tôi nhớ rõ ràng rằng hồ bơi chỉ có một mình tôi, chiếm toàn bộ địa điểm và chơi rất high. Nhưng chỉ một lúc sau, trời mưa! Bố vội vã đưa tôi vào yên sau của chiếc xe, và ông vội vã đạp xe quay trở lại, hình ảnh  ông nỗ lực đạp chiếc xe để lại ấn tượng sâu sắc với tôi, Mặc dù khá thất vọng, nhưng tôi vẫn rất hạnh phúc vào thời điểm đó, không phải vì bơi lội mà vì tôi đang ngồi xe và đi trong mưa gió. ? Sau khi đi ra nước ngoài, có lần nghỉ hè trở về Bắc Kinh lại bắt gặp một trận mưa lớn, mẹ tôi và tôi lái xe đến nhà ga đón cha. Khi đón được ôngđã ướt sũng, giống như vừa tắm. Tôi nhớ trải nghiệm lúc bơi lội đó và nhìn ông rất lâu.

Khi tôi còn nhỏ, cha mẹ rất bận rộn và không thể gặp họ thường xuyên. Nhưng miễn là có thời gian, họ sẽ đưa tôi ra ngoài. Vì vậy, đối với tôi, ngồi trên một chiếc xe đạp có nghĩa là bạn có thể đi xa chơi. Trào lưu vào thời điểm đó là trượt trên đất và ăn bánh hamburger vừa mới bắt đầu trở nên phổ biến. Để kết hợp hai hoàn hảo, đó là đi đến nhà hàng của McDonald! Vào cuối tuần, cha mẹ đưa tôi đến cửa McDonald’s, khóa chiếc xe và đi vào nơi huyền diệu  đó vừa ăn ngon vừa vui. Mỗi khi họ không đặt đồ ăn uống gì cho bản thân, họ luôn nói rằng họ không thích nó. Bây giờ hãy nghĩ về tôi mới biết là họ dối tôi,  nếu bạn không thích ăn, bạn cũng nên uống một cái gì đó hoặc một bữa ăn nhẹ 20 nhân dân tệ. Khi tiền lương của hai người cùng ít hơn một nghìn, nó thực sự không hề rẻ. Nhưng tôi vẫn không hiểu tại thời điểm đó, đằng sau sự thích thú của tôi là công việc khó khăn của bố mẹ tôi, và tôi đã dễ dàng chấp nhận hạnh phúc xa hoa này.  Nếu tôi có con trong tương lai, tôi có thể tuyệt vời như cha và mẹ tôi không?

Có thể bạn thích:  Học cách đào tạo của những tay đua chuyên nghiệp

Tất nhiên, cuộc sống không phải lúc nào cũng vui vẻ. Xe đạp đôi khi phản bội tôi. Một buổi sáng, bố hiếm hoi có lần đưa tôi đến trường mẫu giáo, tôi ngồi trên xe đạp và tôi thực sự hạnh phúc. Tuy nhiên, tình trạng của chiếc xe ngày hôm đó không tốt lắm, cứ lắc lư xung quanh, chỉ cách lối vào bệnh viện chưa đầy 20 mét, đột nhiên phía trước xuát hiện một xe, bố né không kịp, cả người và xe đổ xuống đường. Đầu tôi bị vỡ và tôi phải về nhà. Khi ông tôi cho tôi uống thuốc, tôi cảm thấy ông tôi đặc biệt tức giận, không giống như ông mọi khi.

Hồi ức về xe đạp của tôi 3

Bố hiếm hoi có lần đưa tôi đến trường mẫu giáo

Mẹ là một giáo viên, mỗi ngày rất muộn mới về nhà. Sau khi đón tôi ngày hôm đó, đưa tôi đến nhà ông bà ở phía tây của thành phố. Ngay cả khi tôi tự đi trong đoạn đường này, nó có thể được coi là một cuộc hành trình dài! Từ ngôi nhà, bầu trời tối, đèn đường tối, và con đường giữa các tòa nhà dài, không nhìn rõ cái gì. Sau khi lên xe, tôi và mẹ đều bị ngã,, từ đó tôi ghét những loại đèn đường tròn mờ trong khu vực.

Chơi kỹ năng đi xe riêng rẽ với cha hoặc mẹ, không nên thiếu cả 3 người trong nhà cùng chơi nữa.

Có một lần sau khi rời khỏi nhà của ông nội, chúng tôi ba người cùng đi xe về nhà, đó cũng là một kiểu đi xe “đặc sản của Trung Quốc”. Tôi ngồi trên tay lái xe đạp phía trước, mẹ tôi ngồi ở gác ba ga, bố tôi đạp xe. Lúc đó tôi hình như đã học trung học cơ sở, chân đã dài hơn, ngồi trên tay lái, dường như không có chỗ đặt chân,  chỉ còn cách buông thõng. Chỉ  cần không để ý, bàn chân mắc vào bánh xe, ngay lập tức, cả ba chúng tôi bị ngã. Khi nhấc chân ra khỏi bánh xe, chân tôi không còn cảm giác nữa, bố mẹ tôi lặng lẽ an ủi tôi và hỏi tôi bị thương như thế nào. Nhưng tôi có thể thấy bố liện tục ấn vào xương sườn bên phải của ông, cảm thấy bị thương không hề nhẹ, ngực bị đập vào tay lái, sau vài tháng, tôi vẫn thấy ông đôi khi ấn vào xương sườn. Sau khi mẹ nhấc tôi đứng dậy, bà nhẹ nhàng vuốt ve tôi và hỏi tôi có đến bệnh viện không. Để tôi không lo lắng về bà.

Có thể bạn thích:  Đi xe lâu như vậy, nhiều tay đua vẫn không biết sử dụng phanh chính xác!

Sau “sự cố bay xe” này, cha và mẹ ít khi đưa tôi đi xe đạp hơn,  lý do chính là tôi lớn quá nhanh và đã nặng đến nỗi họ không di chuyển xe được nữa. Chiếc xe bị tai nạn đó cũng đã cho “nghỉ hưu” rồi. Không lấy  sau đó, “Pigeon” của mẹ tôi cũng bị đánh cắp. Vì vậy, tôi bắt đầu tự đi xe đạp đến trường hoặc xe buýt. Tuy nhiên, khung cảnh đi xe đạp trước đây với gia đình, bạn cùng lớp và hàng xóm đã ghi nhớ sâu đậm trong đầu tôi. Mặc dù những chiếc xe đó đã biến mất, nhưng chiếc hình ảnh cao lớn của cha và mẹ tôi lại luôn ở trong chiều sâu của trí nhớ của tôi, dẫn dắt tôi bước tiếp, đạt được những mục tiêu của mình.

Tác giả: sinh viên Wenhui  Tianzi Tang

Tháng 3 năm 2016 tại Hoa Kỳ

Tái bút

Sau khi học tiểu học, tôi sống trong nhà riêng của mình trong khu quân sự và cách hơi xa nhà ông nội. Chẳng mấy chốc, vì bố mẹ tôi quá bận rộn, không thể chăm sóc tôi thường  xuyên,  nên đã mời bà Trường Xuân chăm sóc cuộc sống của tôi và đưa đón tôi đi học. Bà dậy vào lúc 5 giờ sáng để ăn sáng, nấu thức ăn và làm bánh bao, cho tôi thức ăn ngon, nói rằng muốn nuôi tôi thành một “con heo nhỏ”. Dưới sự “đe dọa và khích lệ” của bà, cân nặng của tôi tăng lên. Mỗi buổi chiều, sau giờ học rời khỏi cổng trường, bà cùng xe đạp đứng đợi tôi ở cổng trường. Xe đạp của bà màu xanh lục, và có một số vết gỉ trên khung. Thường thì bạn cùng lớp và tôi đi trước,bà đẩy chiếc xe phía sau, giỏ xe đặt chiếc túi sách của tôi. Sau khi ban nhạc trường đào tạo vào mỗi thứ ba, bà sẽ lấy chiếc saxophone của tôi và mang nó lên vai, sợ rằng tôi sẽ ép lên tôi và tôi không cao lên được. Vào thời điểm đó, tôi cảm thấy rằng bà thật mạnh mẽ, làm việc chăm chỉ từ sáng đến tối không bao giờ mệt mỏi, và không bao giờ bị bệnh. Trong kỳ nghỉ hè năm ngoái, tôi trở vềthăm  bà Trường Xuân sau một vài năm khong gặp, khi tôi ôm lấy bà , đột nhiên tôi cảm thấy rằng bà của tôi thấp đi rất nhiều và bà gầy đi rất nhiều, hoàn toàn khác với người khổng lồ mạnh mẽ trong ấn tượng của tôi. Tự nhiên tạo ra những cảm xúc vô hạn: những năm giống như các bài hát, chúng ta lớn lên, nó cũng có nghĩa là những người lớn tuổi đã già đi! Tất nhiên, sau khi trò chuyện với bà của tôi, tôi cảm thấy năng lượng của bà tôi vẫn như trước đây. Điều này làm tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

 

Xe đạp Nghĩa Hải là nhà phân phối độc quyền các dòng xe đạp Nhật Bản với thương hiệu Maruishi nổi tiếng, có bề dày hoạt động hơn 130 năm. Hãng xe đạp Maruishi có nhiều dòng xe và đa dạng về kiểu dáng, mẫu mã như xe đạp trẻ em, xe đạp cào cào, xe đạp mini, xe đạp địa hình, xe đạp gấp, xe đạp thể thao,…